Tăng Vòng 1

Giải pháp tăng kích thước vòng 1 hiệu quả

Anh bỏ tôi đi theo người khác, và anh sẽ hối hận!!!

 

Nhân đây tôi xin chia sẻ câu chuyện của mình để mọi người có chung hoản cảnh tìm lại được cuộc sống của chính mình

                                           

Ngực lép – đó là cái từ đã ám ảnh tôi suốt từ lớp 9 cho đến bây giờ, khi tôi đã trở thành một sinh viên năm nhất. Ngày nào tôi cũng lên mạng tìm hiểu về phẫu thuật vòng 1, xem có bị đau không, có để lại di chứng nào không và có đắt đỏ không. Nhưng dù đau đến mấy, hay như người ta nói là đụng chạm “dao kéo” thì giảm vài năm tuổi thọ… , tôi cũng sẽ cắn răng chịu đựng. Thà như thế chứ không thể chịu mãi cảnh vòng 1 lép vế, ai bảo trời sinh tôi là con gái, mà lại bất công đến mức cho tôi một bộ ngực phẳng còn hơn LCD plasma thế này…

Tôi không phải là một cô gái xấu xí. Cao 1m65, vòng 2 tạm ổn, chân khá dài, nước da cũng đâu đến mức đen lắm. Nói chung, ngoài vòng 1 gần như phẳng lỳ thì trông tôi khá ổn đấy chứ. Nhưng, thà tất cả mọi thứ của tôi đều tệ, chỉ có bộ ngực là phát triển thì tôi còn cảm thấy hạnh phúc hơn.Từ cuối năm lớp 7, khi mà đám con gái trong lớp bắt đầu rủ nhau đi mua áo chip để mặc thì tôi vẫn bình chân như vại. Tôi vẫn chỉ mặc độc một chiếc áo đồng phục, đằng trước chả có cái gì cần đến áo chip che cả. Nhưng hồi đó tôi còn bé quá, đã biết gì đâu. Tôi còn cười chúng nó lắm chuyện, trời mùa hè nóng nực mặc hai áo làm gì cho khổ… Đâu biết rằng sau này chính tôi mới là người khổ!
Lớp 8, rồi lên lớp 9, chỉ có mình tôi trong lớp không phải bận tâm đến áo chip. Tôi định hỏi mẹ nhưng lại phát hiện ra rằng ngực mẹ cũng rất nhỏ, có lẽ do di truyền. Bọn con trai gọi tôi là “hai lưng”, “Là quần áo có là nhầm ngực không thế?” khiến tôi muốn độn thổ, khiến tôi đã chạy vào nhà vệ sinh khóc.
Lên cấp 3, mọi thứ vẫn không khá khẩm hơn. Học sinh phải mặc áo dài vào thứ 2-4-6, tôi đành cứu vãn tình thế bằng cách ra chợ mua ngay một chiếc áo con có độn. Mặc nó lên người, lần đầu tiên tôi biết thế nào là có “ngực”, mặc dù đó chỉ là giả. Trông tôi phổng phao, xinh đẹp hơn bao nhiêu. Tôi mừng đến phát khóc, vậy là chiếc áo độn đã trở thành cứu tinh của đời tôi kể từ hôm đó, sau ngần ấy thời gian vòng một của tôi cũng chẳng lớn thêm tẹo nào, đúng chuẩn sân bay.

Sau khi tốt nghiệp tôi làm nhân viên bán hàng trong một cửa hàng quần áo. Tôi gặp được một anh chàng tuyệt vời. Trước anh, tôi cũng đã quen hai cậu bạn. Họ đều nói là không quan trọng ngoại hình, rồi “làm gì có ai chuẩn, đến mẫu cũng còn đầy khuyết điểm”, nghe thì thật ngọt ngào nhưng hóa ra đều giả dối hết. Tôi hiểu ra rằng chẳng cậu con trai nào muốn “sở hữu” một cô nàng ngực lép, điều đó làm họ xấu hổ. Nhưng vì cũng không dành nhiều tình cảm cho họ nên tôi chẳng bận tâm nhiều. Cho tới khi tôi gặp anh thì lại khác. Anh là nhiếp ảnh thời trang của một tờ báo mạng, đã tiếp xúc thường xuyên với giới người mẫu, sao nổi tiếng – nói chung hàng ngày đều gặp người đẹp nên anh nói với tôi “người đẹp thì nhan nhản, ngắm mãi cũng chán”. Lời nói của anh khiến tôi mừng phát khóc, anh cho tôi thấy rằng anh không phải là kẻ háo sắc đến mức chỉ chăm chăm ngắm con gái xem ngực có to, chân có dài, da có trắng không. Quan trọng là cô gái ấy sống với anh thế nào, tính cách ra sao… Anh ấy thích tôi vì tính tôi nhí nhảnh, vui vẻ. Những buổi đi chơi thật vui và thoải mái, đễn nỗi tôi dần bớt lo lắng về vòng 1 của mình. 
Một hôm khi đi xem phim anh vô tình chạm vào vòng 1 rồi tôi không hiểu anh nghĩ gì khi hỏi tôi một câu thế này “Em toàn mặc áo độn to phải không?”. Tôi muốn độn thổ luôn khi nghe câu ấy. Thấy tôi lúng túng, anh nói thêm “Yêu nhau thì chuyện đụng chạm vào cơ thể là bình thường mà em. Với lại anh có quan trọng gì vòng 1 to hay bé đâu. Em không phải ngại”. Nghe câu ấy tôi như được cởi tấm lòng, anh ấy đã không quan trọng chuyện “to” hay bé”, cớ sao tôi phải ngại nữa. Vì bớt xấu hổ, tôi đã không còn cấm cản anh đụng chạm vào vòng 1, miễn sao không vượt quá giới hạn là được. Để rồi khi anh đưa tay “chạm” hẳn vào, câu đầu tiên anh thốt lên là “Úi, bé thật. Anh còn chẳng thấy ngực em đâu”. Mặt tôi không thể đỏ hơn nữa, điều tệ hại là anh rút ngay tay ra và chỉnh sửa lại dáng ngồi nghiêm túc. Không hiểu tôi nghĩ gì mà còn mở miệng lắp bắp “Em tưởng anh biết là nhỏ, với cả anh nói không quan trọng mà”. Anh nhìn tôi vài giây rồi nói ngay “Tất nhiên anh không quan trọng rồi. Sau hôm ấy, anh vẫn đối xử với tôi bình thường nhưng lại ít gặp nhau hơn vì anh phải đi chụp ở tỉnh. Có khi cả tuần chúng tôi không gặp nhau. Tôi gọi cho anh nhưng có lúc anh nghe, có khi lại để máy tút dài hoặc dập máy đi, nhắn lại mỗi cái tin vỏ vẹn 2 từ “Đang chụp”. Bạn tôi còn thấy anh đèo một đứa con gái ăn mặc cực mát mẻ, áo xẻ sâu khoe ngực ngoài phố. Tôi như bị điên lên, tra hỏi thì anh bảo chỉ là đứa mẫu chụp cho báo thôi. Đầu óc tôi cứ nhảy múa loạn xạ vì ghen, vì buồn, và vì tủi thân nữa. Tôi lại nghĩ đến vòng 1 thảm hại của mình, có thể vì anh đã chán nhưng không muốn mang tiếng nên mới chọn cách để tôi tự ra đi. Những buổi hẹn hò anh vẫn ôm và hôn tôi, nhưng chỉ một tí là buông tôi ra ngay. Anh nói một câu nửa đùa nửa thật “Chạm vào vòng 1 của em, thà chạm vào chính mình còn hơn” (anh ấy tập Gym nên có múi ngực), rồi khi thấy tôi rơm rớm nước mắt, anh lại cười xòa lên bảo trêu tí thôi.

Bị người yêu nói thẳng vào mặt như thế, nếu là các bạn thì mọi người sẽ làm gì? Tôi như bị dội một gáo nước lạnh cho tỉnh hẳn, và càng nghĩ, tôi càng cho rằng chắc là anh đã chán mình. Sự thẳng thắn của anh khiến tôi càng có khao khát được đi phẫu thuật nâng vòng 1, rồi cái gì đến cũng phải đến, anh đã nói lời chia tay.Tôi cảm giác như mình bị "nghiền nát", tôi cảm thấy hụt hẫng rối bời, rồi tôi bị đuổi việc, họ thuê một cô gái có vòng 1 cỡ 3. Và 1 sự thật đau đớn hơn khi tôi phát hiện ra anh đã bỏ tôi yêu người bạn thân của tôi cô ấy có vòng 1 hơn tôi.Những chàng trai bình thường chẳng thèm liếc mắt đến tôi. Không ai nhận tôi vào làm. Tôi đã thử rất nhiều phương pháp làm tăng kích cỡ vòng một: kem bôi, thuốc uống, thảo dược, lotion, mát xa nhưng chẳng cái nào có ích. Thậm chí tôi còn nghĩ đến việc phẫu thuật thẩm mỹ, đặt silicon, nhưng nó quá đắt mà lại có nhiều tác dụng phụ. Tôi đã nghĩ cuộc đời mình chấm dứt ở đó, rằng tôi chỉ còn có một mình. Một lần khi đang lướt net, tôi vô tình đọc được câu chuyện của một cô gái có tình cảnh giống mình. Và cô ấy đã tìm ra giải pháp.

Vậy là tôi chăm chỉ tìm hiểu sản phẩm này ở các báo, các diễn đàn để  tìm kiếm thông tin thêm về sản phẩm này, ban đầu trong suy nghĩ của tôi rất đắn đo, vì trước giờ trên thị trường xuất xứ nhiều loại sản phẩm tương tự nhưng khi sử dụng thì không những không có tác dụng gì, mà còn gây hại cho sức khỏe, nhưng được biết sản phẩm đào nữ an được nhiều ngôi sao, người mẫu và các chị em sử dụng rất hiệu quả , tôi thực sự rất vui mừng và 1 tia sáng lóe lên trong đầu tôi, tôi cảm thấy tràn đầy hy vọng và quyết định đặt mua sản phẩm Đào Nữ An để sử dụng

Từ khi sử dụng Đào Nữ An kết quả trên cả tuyệt vời, chỉ sau 1 liệu trình sử dụng vòng một tăng lên liền 2 cỡ.Tôi đặt mua từ nhà phân phối chính thức ở Việt Nam, quan trọng nhất là tôi đã tìm thấy người đàn ông của đời mình, và một công việc mới. Chúng tôi đã cưới nhau, anh ấy rất yêu tôi, không thèm liếc mắt đến các cô gái khác.Tôi biết hàng ngàn cô gái muốn có được vòng một thật to, được nhiều đàn ông theo đuổi. Giờ đây đã có phương pháp hữu hiệu giúp mọi người đạt được ước mơ đó. Hãy thay đổi để có cuộc sống tốt hơn.

                                                

                                                               


<< Bài mới hơn Bài cũ hơn >>

Thiết kế Web bán hàng miễn phí - Powered by iNET